Elizabeth Gaskell’s first novel depicts nothing less than the great clashes between capital and labour, which arose from rapid industrialisation and problems of trade in the mid-nineteenth century. But these clashes are dramatized through personal struggles. John Barton has to reconcile his personal conscience with his socialist duty, risking his life and liberty in the process. His daughter Mary is caught between two lovers, from opposing classes – worker and manufacturer. And at the heart of the narrative lies a murder which implicates them all.
Mary Barton was published in 1848, at a time of great social ferment in Europe, and it reflects its revolutionary moment through an English lens. Elizabeth Gaskell wrote her first novel about the world in which she lived – Manchester at the height of the industrial revolution. As the wife of a Unitarian minister she was solidly middle-class; but she also had close contact with the working classes around her, sympathised with them, and represented their extreme distresses in her fiction. She is radical in taking on their dialect, imagining the realities of their lives, and placing a working woman at the centre of her fiction. If to our eyes her vision remains limited, it was an honest vision, for which she was much criticised in her own time, by her own class.
Mary Barton được xuất bản năm 1848, vào thời điểm biến động xã hội mạnh mẽ ở châu Âu, và nó phản ánh thời khắc cách mạng đó qua lăng kính nước Anh. Elizabeth Gaskell đã viết cuốn tiểu thuyết đầu tay của mình về thế giới mà bà đang sống – Manchester vào thời kỳ đỉnh cao của cuộc cách mạng công nghiệp. Là vợ của một mục sư theo đạo Unitarian, bà thuộc tầng lớp trung lưu vững chắc; nhưng bà cũng có mối liên hệ mật thiết với tầng lớp công nhân xung quanh, cảm thông với họ và miêu tả những nỗi khổ cực cùng cực của họ trong các tác phẩm hư cấu của mình. Bà ấy có tư tưởng cấp tiến khi sử dụng phương ngữ của họ, hình dung hiện thực cuộc sống của họ và đặt người phụ nữ lao động làm trung tâm trong các tác phẩm hư cấu của mình. Nếu trong mắt chúng ta, tầm nhìn của bà ấy vẫn còn hạn chế, thì đó là một tầm nhìn chân thực, điều mà bà ấy đã bị chỉ trích rất nhiều trong thời đại của mình, bởi chính tầng lớp của bà ấy.
Elizabeth Gaskell’s first novel depicts nothing less than the great clashes between capital and labour, which arose from rapid industrialisation and problems of trade in the mid-nineteenth century. But these clashes are dramatized through personal struggles. John Barton has to reconcile his personal conscience with his socialist duty, risking his life and liberty in the process. His daughter Mary is caught between two lovers, from opposing classes – worker and manufacturer. And at the heart of the narrative lies a murder which implicates them all.
Mary Barton was published in 1848, at a time of great social ferment in Europe, and it reflects its revolutionary moment through an English lens. Elizabeth Gaskell wrote her first novel about the world in which she lived – Manchester at the height of the industrial revolution. As the wife of a Unitarian minister she was solidly middle-class; but she also had close contact with the working classes around her, sympathised with them, and represented their extreme distresses in her fiction. She is radical in taking on their dialect, imagining the realities of their lives, and placing a working woman at the centre of her fiction. If to our eyes her vision remains limited, it was an honest vision, for which she was much criticised in her own time, by her own class.
Mary Barton được xuất bản năm 1848, vào thời điểm biến động xã hội mạnh mẽ ở châu Âu, và nó phản ánh thời khắc cách mạng đó qua lăng kính nước Anh. Elizabeth Gaskell đã viết cuốn tiểu thuyết đầu tay của mình về thế giới mà bà đang sống – Manchester vào thời kỳ đỉnh cao của cuộc cách mạng công nghiệp. Là vợ của một mục sư theo đạo Unitarian, bà thuộc tầng lớp trung lưu vững chắc; nhưng bà cũng có mối liên hệ mật thiết với tầng lớp công nhân xung quanh, cảm thông với họ và miêu tả những nỗi khổ cực cùng cực của họ trong các tác phẩm hư cấu của mình. Bà ấy có tư tưởng cấp tiến khi sử dụng phương ngữ của họ, hình dung hiện thực cuộc sống của họ và đặt người phụ nữ lao động làm trung tâm trong các tác phẩm hư cấu của mình. Nếu trong mắt chúng ta, tầm nhìn của bà ấy vẫn còn hạn chế, thì đó là một tầm nhìn chân thực, điều mà bà ấy đã bị chỉ trích rất nhiều trong thời đại của mình, bởi chính tầng lớp của bà ấy.